Category Archives: Tuỳ bút

Tự do quàng lên cổ – Memento Vivere

Trong những ngày con nhú chiếc răng đầu tiên, nhìn đôi mắt long lanh của con, nhìn những lúc con bi bô trên sàn nhà mệt quá lăn ra ngủ, nụ cười còn đọng trên khoé miệng bố chợt băn khoăn tự hỏi mình “Bố sẽ để lại cho con được những gì?” Chắc không phải là học vấn, là tiền bạc, chắc có thể là sự lương thiện và khát vọng sống, và chắc cũng có thể là “nỗi sợ hãi”.

Biết đâu khi con lớn lên, con sẽ tiếp nhận nó như một sự hiển nhiên mà thế hệ trước truyền lại. Con sẽ sợ tất cả những gì người ta đang bán ngoài đường, sợ những thứ đưa vào miệng, sợ cả nói những điều con nghĩ, sợ và xa lánh tất cả những thứ được cho là khác biệt. Và con sẽ sợ những điều thuộc về con đang dần biến mất, sợ cả chính bản thân con. Continue reading

Ngưỡng cửa thiên đường

Ngày đẹp, tháng mến, năm thương!

Đại sứ quán Việt Nam tại Nhật Bản.

Phòng xin giấy tờ…

…Bảng thông báo với các dòng chữ li ti, các bản khai dán vội lên tường. Tuy trời phú cho đôi mắt tinh tường liếc gái đảo điên nhưng mình cũng phải dí sát vào mới nhận ra “xin bà con xếp hàng trật tự”. Chút nữa bật khóc vì hai chữ “bà con”, ôi bà con, ôi tổ quốc là đây chứ đâu. Continue reading

Hồn đình

Nhà văn Nguyễn Quang Lập từng có hai tuỳ bút rất hay về đình làng “Một mình làm cả cái đình” và “Yêu cái đình làng”. Tiếc là không phải người con quê hương nào cũng đau đáu như những người bạn của nhà văn cũng như không phải nơi đâu cũng may mắn như đình làng Phan Long.Đình là nơi cất giữ hồn làng, biểu tượng của sợi dây văn hoá gắn kết cộng đồng làng xã, khi đình làng bị lãng quên cũng là lúc những nét làng, nét xóm ấy lụi tàn nhanh hơn bao giờ hết. Cũng giống như ở thành phố bạn sẽ nhớ mãi hàng cây toả bóng mát thưở đạp xe đến trường cùng bạn bè mà mỗi lần đi qua nó những kỷ niệm của thời quỷ tha ma bắt ấy hiện lên rõ mồn một. Bất chợt có một ngày hàng cây biến mất bạn sẽ nuối tiếc hẫng hụt như đánh rơi cả tháng năm tuổi trẻ, những mảng ký ức theo đó rụng dần cho dù sau này bạn có cố lục lại trí nhớ của mình sâu đến thế nào chăng nữa. Continue reading

Nếu chưa đặt xuống thì xin đừng buông tay

Hồi nhỏ mỗi lần múc nước ở giếng mình rất tham cứ phải múc cho thật đầy rồi lặc lè kéo lên nhấc qua khỏi miệng giếng đặt phịch xuống đất một cái làm nước bắn tung tóe có khi vơi đi một phần ba. Có lần bố nhìn thấy thế nghiêm mặt lại nói rằng: “Đã mất công xách gầu nước lên thì phải đặt xuống cho tử tế. Nếu chưa đặt xuống thì đừng buông tay ra. “. Mình vâng vâng dạ dạ nhưng rồi chứng nào tật nấy, hả hê kéo được thùng nước lên là phải cộp một cái rõ to vào sân giếng đã, rồi ngồi thờ hổn hển mặc nước có sóng sánh ra ngoài bao nhiêu đi chăng nữa.

Continue reading

Tết quê mình

http://vnexpress.net/tin-tuc/the-gioi/xuan-que-huong/tet-que-minh-2186726.html

“Anh ơi, sắp Tết rồi đấy.” Tiếng đứa em háo hức qua điện thoại. Ừ, sắp Tết rồi nhỉ. Đã là cái Tết thứ 4 xa quê hương.

Thêm một cái Tết nữa giữa bốn bức tường, làm bạn với sách vở và những kì thi, với cái lạnh âm độ, với tuyết trắng rơi đầy ngoài cửa sổ, sao thấy nhớ da diết những cơn gió bấc cắt da cắt thịt, nhớ cái không khí nhộn nhịp của những ngày cuối năm, nhớ những khuôn mặt đỏ hồng lên trong gian bếp ấm cúng, nhớ cái “Tết quê mình”.

Continue reading